CHUYỆN CƯỜI DANH NHÂN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

CHUYỆN CƯỜI DANH NHÂN

Bài gửi by thang 9a on Wed 06 Apr 2011, 11:17 am

17/10/1934: Các nhà báo bao quanh Einstein khi khi ông vừa bước xuống phi trường để định cư đất Mỹ:

- Xin ông cho ý kiến về rượu!
- Tôi không uống rượu nên tôi chẳng để ý

o0o



Có một lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:

- Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?

Nhà bác học với giọng đôn hậu trả lời:

- Nếu tôi có thì giờ để giải thích cho cô sự khác biệt đó thì sẽ là sự vô tận trước khi cô hiểu điều đó!

o0o



Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:

- Các ông đừng đặt vấn đề quốc tịch của tôi.

Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế.

Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.


o0o


Albert Einstein nói về thuyết tương đối của mình, có một anh chàng hay nghi ngờ hỏi:

- Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy.

Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:

- Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Bây giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây thì tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.



BALZAC

Ðêm khuya một người ăn trộm vô nhà Balzac. Anh ta lục hết mọi ngăn kéo, mọi ngõ ngách. Nhà văn sốt ruột:

- Ðừng tìm nữa chi cho mệt. Chính tôi mà còn tìm không ra nữa là anh!





CHURCHILL



Khi còn nhỏ, thủ tướng Winston Churchill có một bộ ria rất đẹp. Một hôm, trong một cuộc họp khá đông, một bà đứng lên công kích với một vẻ giận dữ:

- Tôi không ưa ý kiến lẫn bộ râu của ông.

Winston Churchill ngọt ngào đáp ngay:

- Bà đừng lo. Bà không có dịp nào tiếp xúc với hai cái đó đâu.



Một bà khác bảo ông:

- Nếu tôi là vợ ông, tôi sẽ cho ông uống thuốc độc

- Nếu tôi là chồng bà, tôi sẽ uống nó ngay



VICTOR HUGO



Một lần đại văn hào Pháp Victor Hugo (1802 - 1885) đi thăm nước Phổ. Khi đến biên giới Pháp ố Phổ. Một nhân viên hải quan nước Phổ hỏi:

- Xin ông cho biết ông làm nghề gì?

- Tôi viết.

- Tôi muốn hỏi ông sinh sống bằng nghề gì?

Lần này Hugo đáp gọn:

- Bằng ngòi bút.

Nhân viên hải quan nọ gật đầu ra vẻ thông hiểu. Sao đó anh ta ghi vào tờ thị thực nhập cảnh: "Hugo, nhà kinh doanh ngòi bút".





MARK TWAIN

Trong chuyến thăm nước Pháp, Mark Twain đi tàu hỏa đến Dijon. Buổi chiều hôm đó ông mệt và buồn ngủ. Do đó ông đề nghị người soát vé giúp đánh thức ông dậy khi tàu đến Dijon. Nhưng trước hết ông giải thích rằng ông là người ngủ rất say Tôi có thể sẽ phản đối to tiếng khi ông cố đánh thức tôi dậy. - Ông nói với người soát vé - Nhưng đừng bận tâm. Dù thế nào cũng cứ cho tôi xuống tàu nhé!.

Mark Twain đi ngủ. Sau đó khi ông ta thức dậy thì đã là đêm khuya và tầu đã đến Paris. Ông nhận ra ngay rằng người soát vé đã quên không đánh thức ông dậy khi đến ga Dijon. Ông rất bực, chạy đến người soát vé :

Mark Twain nói:

- Suốt đời tôi chưa bao giờ giận như thế này.

Người soát vé nhìn ông ta một cách bình thản và nói:

- Người Mỹ mà tôi cho xuống ở ga Dijon ấy còn cáu gấp đôi ông nữa.



Mark Twain trả lại bản thảo cho một tác giả trẻ với lời nhận xét sau:

"Bạn thân mến, các thầy thuốc danh tiếng khuyên những người làm việc trí óc nên ăn cá, vì thực phẩm này bồi dưỡng tủy não bằng chất đạm của nó. Trong lĩnh vực này tôi không thạo lắm vì thế tôi không biết bạn nên ăn bao nhiêu cá. Nhưng qua bản thảo bạn gửi cho tôi, tôi cho rằng đối với bạn hai con cá voi cỡ vừa không phải là một lượng quá đáng!"



Một lần Mark Twain đến một thành phố nhỏ, ông có buổi nói chuyện ở đây. Tối đến, ông vào một tiệm ăn, chủ hiệu hỏi:

- Ngài mới đến thành phố này phải không ạ?

- Vâng, tôi vừa mới đến đây.

- Ngài thật là may mắn, tối nay có buổi nói chuyện của Mark Twain, ngài đi nghe chứ?

- Chắc chắn là có.

- Thế ngài đã có vé vào chưa?

- Ồ! Chưa, chưa.

- Thế thì có khi ngài phải đứng đấy.

- Vâng, thật đáng tiếc, tôi luôn luôn phải đứng trong các buổi nói chuyện của Mark Twain.






Kiến trúc sư nổi tiếng Dresden trong những năm 30 của thế kỷ là kiến trúc sư tài ba Hanh Boelzog. Một người rất kiên quyết chống lại những kiến trúc vô vị, cứng đờ. Ông có những đường nét táo bạo trong kiến trúc.

Một hôm trong cuộc họp hội đồng Thành phố có người phát biểu:

"Giáo sư Boelzog, ủy viên hội đồng nhân dân Thành phố rất ít khi có mặt trong các buổi họp".

Kiến trúc sư không khoan nhượng trả đũa ngay:

"Các ông sử dụng cái đầu hay cái đít của tôi?"




Eạnia Chimua thường hay vui đùa với một nhà thơ hay dí dỏm. Một lần đang dạo chơi tán gẫu với nhà thơ, Chimua nói:

- Người thường xuyên tâng bốc ta, nhưng ta chẳng bao giờ coi trọng các lời khen ấy. Hôm nay chỉ có ta và ngươi ở đây, ngươi hãy đánh giá thật về ta đi, đừng có giả dối!

- Bệ hạ đáng giá một nghìn tăng!

- Ngươi bất công quá ố Chimua nói. Chỉ riêng cái thắc lưng này đã đáng giá một nghìn tăng rồi!

- Vâng, chính thần ngụ ý cái thắt lưng của bệ hạ, nhà thơ thản nhiên trả lời.

avatar
thang 9a
PRO SỬ
PRO SỬ

Nam
Tổng số bài gửi : 154
điểm điểm : 250
Birthday : 09/09/1996
Đến từ : lớp 9a

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết