Bông Hoa Tình Bạn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Bông Hoa Tình Bạn

Bài gửi by yugioh_thcsch2 on Sun 23 Dec 2012, 2:18 pm

Bông Hoa Tình Bạn

“…Tuần này bạn Nguyễn Quốc Hải lại bị ghi tên 2 lần trong sổ đầu bài, đề nghị tổ trưởng tổ 3 hạ 2 bậc hạnh kiểm…” – Cái câu nói sao mà quen thuộc đến thế.
Tuần nào cũng vậy, tôi luôn đc đưa ra làm bia cho nhỏ lớp trướng ném đá, hết ko học bài rồi nghịch ngợm, phá hoại,… Ừ thì tôi là 1 thằng nhóc nghịch ngợm phá hoại, lười học, ham chơi,vân vân và vân vân. Nói chung thì cái gì xấu xa là tôi nhận hết. Mẹ tôi mất năm ngoái vì bệnh tim, bố tôi thì suốt ngày rượu chè be bét. Tôi từ một học sinh “top” lớp chuyển sang ghét tất cả, ghét gia đình, ghét bạn bè, ghét trường học,…
Và cái lý do duy nhất tô còn ở lại trường là cô. Cô là giáo viên dạy sinh học và cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi. Cô là 1 người đặc biệt với tôi. Còn nhớ như in cái lần cô lao mình ra ôm tôi tránh khỏi chiếc xe tải đang lao tới, khi tôi còn bàng hoàng thì nhận đc nụ cười ấm áp của cô. Dù biết tôi là một thằng học sinh cá biệt nhưng cô cũng không ngại quan tâm tôi như quan tâm con nhỏ. Tôi coi cô như người mẹ thứ hai của mình, vì vậy tôi đã nghe lời cô ở lại học tập ở đây, dù cho cũng chắng thoái mái gì.
-Hải, cậu có nghe gì ko đấy?-Nhỏ Linh, lớp trưởng lớp tôi.Tôi chả ưa gì nhỏ, và nhỏ cũng chả thích tôi, lý do thì quá đơn giản, nhỏ chăm ngoan , xinh xắn, học giỏi, còn tôi thì quậy phá, ham chơi, mặt thì lúc nào cũng như ông lão sắp xuống lỗ.
-Cậu có lòng tự trọng không vậy? Học sinh lớp 9 tuần nào cũng mắc khuyết điểm mà không thấy xấu hổ ak?
-Tôi không có lòng tự trọng đấy, bà làm gì đc tôi?
-Ít nhất cậu cũng phải nghĩ đến lớp chứ?-Cô bé có vẻ tức giận.
-Lớp với chả liếc, sao tôi phải quan tâm?
-Cậu…!
-Thôi! Linh, Hải!
Chúng tôi mải cãi nhau mà không nhận ra cô đứng cạnh cửa lớp lúc nào.
-Hai em đi theo cô!
-Vui rồi!-Tiếng thằng Hoàng ngồi cùng bàn với tôi, nó vẫn tỏ ra vui vẻ khi nghe kể lỗi của tôi, chả hiểu nổi sao nó lại là thằng bạn thân duy nhất của tôi được.
-Tí về bố thiến!-Tôi ra khỏi lớp và chỉ kịp nhìn thấy cái điệu cười nhăn nhở của nó trong lớp.
Cô dẫn chúng tôi tới một khu đất nhỏ trồng khá nhiều hoa, cô dẫn chúng tôi tới một khóm hoa cẩm chướng và bảo:
-Hai em phải chăm bón khóm hoa này tới khi chúng nở hoa, đây là hoa dùng trong lễ hội trướng đấy, có làm sao thì hai em sẽ phải chịu trách nhiệm đấy!
-Sao em lại phải làm với cái tên này?-Nhỏ lớp trưởng có vẻ không thích.
-Tưởng tôi thích làm với bà ak?-Tôi nói.
-Không cãi nhau! Cô đã quyết, cứ thế mà thi hành!
………………………………………………….
Ngày thứ nhất, trời nắng nhẹ, nhỏ Linh đi chăm sóc khóm hoa một mình, chắc không muốn nhìn cái mặt đáng ghét của tôi. Hừ! Chả quan tâm!
Ngày thứ hai, mưa phùn lất phất, nhỏ vẫn chả thèm gọi tôi một tiếng. Đã thế thằng này đếch quan tâm!
Ngày thứ ba, thứ tư,… Nhỏ vẫn đều đặn đến chăm sóc khóm hoa một mình. Nhìn nhỏ cứ tẩn mẩn một mình mà tôi vừa thấy thương vừa thấy ghét.
-Suy tư gì mà trầm ngâm thế, có em nào rồi ak?-Thằng Hoàng láng giềng “hỏi thăm” tôi.
-Em cái đầu mày ý, suốt ngày gái gú, tao không hiểu sao mày đứng đầu lớp đc nhỉ?-À vâng, nó là cải thể loại sống khá là giả tạo, trước mặt cô lúc nào cũng lễ phép chăm ngoan, còn về nhà thì suốt ngày tình với chả yêu, mới có tí tổi đầu mà đã…
-Tao nghe nói mày đg làm việc với em Linh ak?
-Ờ, cô giao tao với nó chăm sóc khóm hoa chết tiệt kia. Ak mà có nó làm thôi, tau không có làm cùng nha!
Tôi dẫn Hoàng tới chỗ khóm hoa, tất nhiên là lúc cái Linh không ở đó.
-Đấy, cái khóm hoa ở góc vườn kia kìa.-Tôi chỉ vào khóm hoa cẩm chướng cô giao chúng tôi chăm sóc.
-Cô bé chăm sóc kĩ nhỉ, con gái có khác! Ơ mà…
Nó bỗng đờ cái mặt ra, rồi cười lăn cười bò như một thằng dở.
-Mày chết rồi Hải ơi, phen này vui rồi đây!
-???
Dù là một thằng đáng ghét nhưng tôi cũng phải thừa nhận nó rất thông minh, chắc nó phát hiện ra điều gì mà ko muốn nói cho tôi đây. Thôi kệ, thằng nào chứ thằng này thì tôi không móc họng đc.
……………………………………..
Có lẽ mọi chuyện vẫn sẽ nhạt như nước lã nếu ko sảy ra một sự kiện.
Một tuần sau khi đc giao nhiệm vụ, tôi đến thăm khóm hoa. Đến nơi, tôi thấy nhỏ Linh đang ngồi thút thít cạnh khóm hoa đã bị gặm mất một phần ba.
-Sao lại thế này?-Có lẽ tôi cũng hơi ngạc nhiên khi phát biểu câu đó vì cái câu tôi định nói là “Bà gặm khóm hoa ak?”, có vẻ như tôi chẳng thể đùa cũng như trêu chọc nhỏ lúc này.
-Hix…Tôi…tới đây…thì đã…thấy…hix nó thế…hix hix…này rồi…
-Thôi tôi xin bà, đừng có mếu máo nữa, để tôi nghĩ cách cho.-Tôi an ủi
Sao tôi lại an ủi nhỏ? Sao tôi không mắng thẳng vào mặt nhỏ? Chẳng phải tôi đã chời đc nhìn nhỏ mắc lỗi bao lâu rồi ak?...Có lẽ là vì tôi là một thằng con trai, và tôi cung có một phần trách nhiệm trong việc này.
Sau một hồi kiểm tra, chúng tôi phát hiện ra có một con chó hoang đã gặp khóm hoa.
-Không thể để ở đây đc rồi, nó sẽ lạ gặm nữa thôi-Tôi nói
-Nhưng biết làm gì giờ? Tôi đâu thể ngồi đây trông đc?-Nhỏ đáp.
-Để tôi về nhà em có cái bình rượu nào bỏ đi ko lấy làm cái bình hoa mang về nhà cho an toàn.
Một lúc sau, tôi mang một cái bình ra, sau một hồi đào đào sới sới, hai đứa cho đc khóm hoa vào bình và mang về nhà tôi. Dọc đường cứ thấy nhỏ nhìn tôi hoài. Về đến nhà, hai đứa mồ hôi nhễ nhại dù đg tiết trời tháng 12.
-Cho tôi xin lỗi nha-Nhỏ bất chợt cất tiếng.
-Xin lỗi?-Tôi còn đg mải lau mồ hôi.
-Ờ thì trước đây tôi nghĩ cậu vô dụng, nghịch ngợm phá phách, chứ đâu nghĩ cậu biết giúp đỡ đâu. Cũng kể từ khi mẹ cậu…
Dường như thấy lỡ lời, nhỏ dừng lại, cúi mặt xuống.
-Không có gì, chỉ là tôi lo cô buồn vì cái cây thôi!
-Ừm…Thế từ này tới lễ hội tôi tới nhà cậu chăm sóc cây hoa đc không?
-Ờ cũng đc, đàng nào tôi cũng không thích cây cối lắm.
Nhỏ nhìn cái vườn cây nhỏ trên lầu của tôi rồi mỉm cười.
……………………………………
-Cậu sao thế, Hải?
-Bình hoa bị vỡ rồi, bố tớ say rượu về đập vỡ, nát hết hoa rồi…-Tôi cố gượng không khóc trước mặt nhỏ, phần vì là con trai, phần vì tôi không biết vì sao tôi phải khóc.
-Thôi không phải khóc. A! còn một bông hoa này !
-Nhưng mà ban đầu là 1 khóm cơ mà .
-Không sao, ít nhất chũng ta cũng đã chăm sóc hết sức, vui lên đi nào, trông mặt cậu cứ như sắp tận thế ý!
Hai đứa lại ngồi bên nhau cười vui vẻ, sau đó chũng tôi cho bông hoa cuối cùng vào một chiếc bình nhỏ xinh xăn của Linh rồi mang về nhà nhỏ.
-Oa, nhà cậu đẹp thật!
-Cậu nói gì lạ vậy? Đến một lần rồi còn gì?
À, tôi nhớ có lần cả lớp 6b chúng tôi đến chơi nhà nhỏ, tôi cũng đi, nhưng cũng lâu lắm rồi, và dường như nỗi buồn khiến tôi chả thể nhớ đc cái gì.
-Ừm!
Nhỏ chỉ cười vu vơ và nhìn tôi, tôi giật mình không biết từ khi nào chúng tôi đâm ra không ghét nhau nữa, mà ngay từ đầu chúng tôi đâu có ghét nhau? Chỉ là sau khi tôi đâm hư đốn mà cảm thấy ác cảm với mọi thứ mà thôi, tôi thấy có lỗi với nhỏ quá!
-Thế bà không phiền nếu tôi tới chăm hoa chứ?
-Ừm-Nhỏ lại mỉm cười như cái lần ở nhà tôi, tôi cảm thấy thật thanh thản như chút đc nỗi buồn đeo bám bấy lâu nay.
………………………………………
Một buổi chiều, khi đg đạp xe về nhà, tôi suy nghĩ mông lung về những việc đã xảy ra, về một điều gì đó kì lạ không tưởng, về cái điệu cười khả ố của thằng Hoàng “Nó nghĩ gì nhỉ?”.
Rầm! Tôi đâm sầm vào một chiếc xe máy đi từ trong ngõ ra. Tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng gọi rất quen thuộc mà không nhận ra là ai “Hải!, Hải !,…” Tôi dần chìm vào màn đen trước mắt……
-A! Cậu ấy tỉnh lại rồi!
Tôi mở mắt, khuôn mặt đầu tiên tôi nhìn thấy, không phải cô, không phải Linh, là bố tôi!
-Hải, con! Con cảm thấy thế nào? Bố xin lỗi, bố không để ý con! Bố xin lỗi,…
Đã lâu rồi tôi mới nói chuyện với bố, không chính xác thì là bố nói chuyện với tôi. Từ khi mẹ mất, bố chán đời lắm, đâm ra rượu chè liên miên, tôi vừa buồn vừa lo.
-Con không sao, chỉ thấy hơi đau đầu thôi.
-Cô bé này đã thấy con bị tai nạn, cũng là người đua con đến đây, sau đó còn đi gọi bố và bạn bè con nữa, con phải cảm ơn con bé đấy-Bố tôi chỉ sang Linh. À thì ra là giọng của nhỏ, thảo nào tôi thấy quen quen.
-Cậu đi đứng thế nào mà không để ý cái xe thế, biết thằng này lo lắm ko?-Tiếng thằng Hoàng, nó quát tôi, cơ mà cũng là lo cho tôi, tôi cảm thấy trong người như có gì đổi mới.
Tôi để ý thấy cả lớp đg đứng bên ngoài, tôi cười mà rơm rớm nước mắt.
-Em khỏe lại là vui rồi, phải cảm ơn lũ khỉ ngoài kia đã chép bài hộ em 2 ngày nay đấy, chúng lo cho em lắm-Tiếng cô chủ nhiệm nói với tôi- à mà cũng là nhờ Linh nó nhờ đấy!
Tôi để ý không thấy Linh nói gì từ đầu tới giờ.
-Bà sao thế, sao im lặng vậy?
-Tôi vui quá thôi, tưởng cậu đi rồi chứ!
-Tôi đi thế nào đc, còn bông hoa…
Tôi chợt nhớ tới bông hoa của hai đứa.
-Cô cho em xin lỗi, em đã không chăm sóc đc khóm hoa đó, giờ nó chỉ còn 1 bông thôi!
-Cậu bé ngốc! Vốn bông hoa đó không phải dành cho cô mà cho người này này-Cô chỉ sang Linh.
-Dạ….?-Nhỏ Linh ngạc nhiên
-Hai cậu không biết ý nghĩa của hoa Cẩm chướng ak?- Tiếng thằng Hoàng vọng lên – Nó là biểu tượng cho một tình bạn đẹp đấy!
A! thì ra đây là lý do cái điệu cười của nó khi đc tôi chỉ khóm hoa! Thằng láu cá! Tôi bất chợt cười.
-Hoàng nói đúng đấy, nhưng mà lần này thì cố gắng của cô thành công lớn hơn dự kiến rồi! Bông hoa này sẽ phải tặng cho cả lớp đấy!
-Đúng đấy, con. Bố xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra, bố sẽ bỏ rượu, con hãy học tập thật giỏi cho bố nhé!
-Đúng đấy, từ khi thấy cậu sa sút, tôi cũng thấy buồn lắm!-Tiếng nhỏ Linh
-Đúng đấy! cậu quay lại với lớp đi- Tiếng lũ bạn nháo nhác ngoài kia
-Ừm!-Có lẽ đây là từ tôi có thể nói duy nhất vào lúc này, tôi không thể khước từ cái lũ đã hết mình vì tôi thế này, và trên hết, tôi cảm thấy thật hạnh phúc!
Bố tôi đã bỏ rượu và tìm đc công việc khá ưng ý, tôi bà bố mất 1 tuần lễ để sửa lại ngôi nhà với sự giúp đỡ của đám bạn. Tôi quay lại với việc học tập, thành tích của tôi nhanh chóng đc khôi phục, cơ mà cũng vì tôi khá thông minh. Tôi cảm thấy mình chan hòa với các bạn hơn, và mọi người cũng vậy. Tôi cảm thấy mình đã phí phạm quá nhiều thời gian để đau buồn và phá phách, giờ là lúc tôi sửa sai. Xin cảm ơn cô và các bạn đã dạy lại cho tôi bài học về tình bạn, cảm ơn Hoàng đã là người bạn tốt của tôi trong suốt 4 năm học qua, và cảm ơn Linh, nhỏ đã giúp tôi hiểu về một tình bạn đẹp. Chúng tôi không còn học tập với nhau đc bao lâu, vì vậy, trong năm học này, tôi sẽ sống hết mình, vì cô, vì bạn bè, và vì bản thân tôi. Tôi sẽ nhớ mãi hình ảnh bông hoa này, như một minh chứng cho một tình bạn đẹp đã, đang, và sẽ mãi mãi theo tôi.
________________________________________
Lời tác giả: Lần đầu mình viết truyện nên có phần hơi nhạt, mong thầy cô và các bạn chỉ giúp thêm, cơ mà cũng vừa thi song học kì I, tinh thần sảng khoái nên mới có thời gian lên diễn đàn trường, thấy dạo này ít sự kiện quá, mong các bạn sẽ tích cực hơn nhé Very Happy

-----------~~๑۩۞۩๑~~ HỌC ONLINE ~~๑۩۞۩๑~~---------------
Đừng bao giờ tự thỏa mãn vì những gì đã làm được, hãy luôn cố tự thực hiện những điều mình chưa làm được, đỉnh cao trí tuệ không bao giờ đón chào những kẻ tự cao.
avatar
yugioh_thcsch2
PRO TOÁN
PRO TOÁN

Tổng số bài gửi : 124
điểm điểm : 182
Birthday : 08/02/1998
Đến từ : Thái Nguyên
Job/hobbies : học sinh

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Bông Hoa Tình Bạn

Bài gửi by Classic - VAN THIEM on Tue 26 Feb 2013, 10:11 am

Hay ! Tình cảm chân thực !

-----------~~๑۩۞۩๑~~ HỌC ONLINE ~~๑۩۞۩๑~~---------------
Em sẽ lớn lên như tôi đã từng khôn lớn
và sẽ bay cao bay xa hơn tôi ..... !!!
* thành viên câu lạc bộ học khuya*
classicfat32@gmail.com
MIE Thiemvan@outlook.com
https://sites.google.com/site/dayhocdientu/
https://www.facebook.com/thiemvan.ngo.39
CHÚT LÃNG MẠN http://sacmauthoigian.wordpress.com/category/classic/
avatar
Classic - VAN THIEM
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 324
điểm điểm : 878
Birthday : 27/10/1979
Đến từ : classicfat32@gmail.com

Xem lý lịch thành viên https://sites.google.com/site/dayhocdientu/

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết