Những giáng sinh của ngày xưa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Những giáng sinh của ngày xưa

Bài gửi by sunflower_sunshine9520 on Sat 24 Dec 2011, 10:31 pm

Cái giá rét của tháng Mười hai đang tràn về. Hà Nội khẽ cựa mình giữa cái se lạnh của gió đông. Tháng Mười hai đến, đồng nghĩa với việc chốn thủ đô hoa lệ này lại ngập tràn trong cái lung linh của ánh đèn bày sắc; con người nơi đây lại nô nức, háo hức trong cái không khí đang đến gần của ngày lễ Giáng sinh.

alt

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bao kỉ niệm của tuổi thơ tôi đều gắn chặt với nơi đây. Đối với tôi, lễ Giáng sinh là một dịp thật đặc biêt. Tôi không biết tại sao nữa, nhưng chỉ cần được ngắm nhìn phố xá rực rỡ lúc thành phố về đêm, được ngắm nhìn các cửa hàng lung linh trong sắc đèn của cây thông Noel... là bao nỗi buồn trong tôi dường như tan biến. Tôi cảm giác Hà Nội và con người nơi đây, cứ mỗi dịp Giáng sinh về, tất thảy đều háo hức và nôn nao đến lạ. Và trong sự xốn xang ấy, người tôi nghĩ tới nhiều nhất là Mẹ.

Tôi quả quyết: Tôi thật hạnh phúc khi mẹ của tôi là mẫu người phụ nữ của gia đình. Ngay từ ngày tôi còn bé, mỗi dịp lễ Tết, mẹ luôn chuẩn bị những món quà nhỏ để tặng tôi. Tôi vẫn nhớ Noel năm tôi 4 tuổi, khi ấy mọi người chưa rộn ràng chuẩn bị đón Giáng sinh như bây giờ. Vậy nên khi ấy tôi chẳng có định nghĩa gì về ngày lễ này. Trước ngày hôm ấy, ở lớp mẫu giáo, bạn tôi khoe rằng đêm mai, nó sẽ được ông già Noel - người mặc bộ quần áo đỏ rực và có bộ râu trắng xóa, đặt món quà mà nó yêu thích dưới gối. Lúc ấy tôi mới biết ngày Noel là ngày bao nhiêu, và biết "Những đứa trẻ ngoan đều được ông già Tuyết tặng quà". Về đến nhà, tôi khóc nằng nặc hỏi mẹ ngày mai ông già Tuyết có đến tặng quà tôi không, rằng tại sao bạn tôi được ít phiếu bé ngoan hơn tôi, vậy mà lại được ông già Noel cưỡi tuần lộc đến tặng quà? Mẹ mỉm cười, xoa đầu tôi rồi bảo: "Chắc chắn đêm mai ông già Tuyết sẽ đến mà, đừng khóc nữa bé ngoan của Mẹ".

Buổi chiều ngày hai tư tháng Mười hai năm ấy, tan học tôi chạy thật nhanh về nhà. Tôi muốn lên giường đi ngủ thật sớm, để mong sớm nhận được quà của ông già Tuyết. Trước khi lên giường đi ngủ, mẹ nháy mắt bảo tôi: " Con nhớ kiểm tra xem dưới gối có gì không nhé!". Tôi loạng quạng lần tay dưới gối mình.... Là một hộp quà! Nhưng hộp quà ấy không phải được bọc bằng giấy gói sặc sỡ sắc màu, mà chỉ được bọc bởi một tờ giấy báo. Tôi nhanh nhảu mở gói quà ra, ôi chao ôi, có hai cái nhẫn có đính "kim cương" sặc sỡ mà tôi rất thích, có cả hộp kẹo gôm vị bạc hà, rồi còn cả hình người bằng bông màu nâu được khâu rất cẩn thận. Tôi sung sướng đem khoe mẹ:

- Mẹ ơi, quà ông già Noel tặng con, toàn những thứ con thích thôi mẹ à. Mỗi tội ông già Noel nghèo quá mẹ nhỉ, chả chịu tặng con quà bọc giấy gói đẹp gì cả.

Lúc ấy tôi quá mê mẩn với món quà trên tay mình, chỉ kịp nhìn nụ cười mỉm trên môi mẹ, mà không biết rằng, sau nụ cười ấy, mắt mẹ nhòe đi vì lệ...

Sau lễ Giáng sinh năm ấy, tôi luôn giữ trong mình một niềm tin rằng có ông già Tuyết cùng những chú tuần lộc, vào đêm đông Giáng sinh sẽ đem quà phát tặng cho những đứa bé ngoan. Mỗi mùa Noel sau đó, tôi luôn nhận được những món quà từ "Ông già Tuyết". Mỗi gói quà theo từng năm tháng, đều được bọc đẹp hơn cùng với những vật quà có giá trị hơn.

Cho tới năm tôi lên chín, tôi mới biết mẹ luôn đóng vai "Ông già Tuyết" tặng quà cho tôi vào mỗi dịp Noel hàng năm. Lúc ấy tôi mới nhớ, thảo nào, có năm "ông già Tuyết" còn ngồi ở nhà tôi nghe tôi hát Jingle Bells, rồi có năm ông còn ôm hôn tôi và ở lại bên tôi thật lâu nữa. Khi ấy tôi mới cảm nhận được hết tình yêu thương mà mẹ dành cho tôi. Từ những ngày nhà tôi còn trong nghèo khó, không muốn tôi buồn, mẹ mua đồ chơi, bánh kẹo về tự gói trong giấy báo giả vờ là quà ông già Noel tặng tôi. Rồi những năm sau đó, mẹ còn dành tiền mua bộ quần áo ông già Noel để tự đóng vai, đến tặng quà cho tôi vui nữa. Mẹ đã gieo trong lòng tôi một niềm tin... để tôi luôn tự động viên bản thân mình phấn đấu.

Thời gian qua đi... Kinh tế nhà tôi đã khá giả hơn rất nhiều, nhưng cũng có nghĩa Mẹ bận bịu hơn với công việc. Giờ đây mỗi dịp lễ Noel, mẹ chẳng còn thời gian để ngồi gói từng món quà nhỏ, rồi bận bộ đồ của ông già Tuyết đến tặng quà tôi nữa. Tuy vậy mẹ vẫn mua cây thông Noel, rồi rủ tôi cùng đi mua đồ về trang trí. Mẹ luôn mang không khí ấm áp của lễ Giáng sinh về cho tôi...

Mùa Noel năm nay...mùa Noel đầu tiên mẹ không ở bên tôi. Mẹ đang ở xứ sở bạch dương để hoàn thành nốt những công việc chồng chất cuối năm. Hôm nay mẹ gọi điện về nhà... để xin lỗi tôi vì đã không thể ở bên tôi lễ Giáng sinh năm nay. Tôi đã khóc òa lên. Mẹ tôi là như vậy đấy, dù có bận bịu đến đâu, mẹ vẫn luôn nhớ đến tôi, vẫn sưởi ấm trái tim tôi, để tôi vẫn có cảm giác như có mẹ ở bên. Mẹ là ánh đèn lung linh và ấm áp nhất của tôi mỗi dịp Giáng sinh về...

Chúc mọi người một mùa Giáng sinh an lành, ấm áp. Dù các bạn có đang sống xa những người thân, thì tin tôi đi, ở một nơi nào đấy rất xa, những người thân yêu của bạn vẫn đang cầu chúc cho bạn thật hạnh phúc trong dịp Noel này đấy!

HT2

-----------~~๑۩۞۩๑~~ HỌC ONLINE ~~๑۩۞۩๑~~---------------
The best way not to make your heart broken is to pretend you don't have one.
avatar
sunflower_sunshine9520
VIP
VIP

Nữ
Tổng số bài gửi : 204
điểm điểm : 332
Birthday : 21/08/1997
Đến từ : Thai Nguyen Specialized High shool
Job/hobbies : student

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Những giáng sinh của ngày xưa

Bài gửi by hoanprotn223 on Thu 05 Jan 2012, 7:33 pm

Hoho mem 9c ak

-----------~~๑۩۞۩๑~~ HỌC ONLINE ~~๑۩۞۩๑~~---------------
http://xonefm.com/

Thân Bá vương team
member:hill_Dead Razz www.gaw.playpark.vn
avatar
hoanprotn223
PRO HAPPY
PRO HAPPY

Nam
Tổng số bài gửi : 90
điểm điểm : 308
Birthday : 21/07/1996
Đến từ : Chùa hang Thái Nguyên
Job/hobbies : Học sinh

Xem lý lịch thành viên http://gaw.playpark.vn

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết