Kế hoạch "Smile"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Kế hoạch "Smile"

Bài gửi by sunflower_sunshine9520 on Mon 21 Nov 2011, 8:51 pm



Đó là vào một buổi sáng cuối thu. Gió dịu dịu. Trời mát lành, trong trẻo như màu áo trắng đám học trò lớp 9C.
Trong cái lớp nhỏ “tin hin” này, không khí ồn ào như cái chỡ vỡ hạng lớn.
-Này, năm nay lớp mình cô Phương chủ nhiệm nhỉ? - Thằng Tùng nhí nhảnh khơi chuyện.
Tôi cười:
-Ừ. Tốt quá rồi còn gì. Cô mà chủ nhiệm thì bọn con trai hết đường mà quậy phá!
-Ừ cô chủ nhiệm thì tốt thật đấy, nhưng…- Ngân lớp trưởng chen vào, nói một câu rồi lại ngập ngừng.
-Nhưng sao? - Mấy chục cái đầu quay lại chỗ cái Ngân, mắt mở tròn chờ câu trả lời.
Ngân thở dài thườn thượt:
-Chẳng lẽ các cậu không thấy cô ít cười hay sao?
Chỉ nghe thấy thế, cả lớp lập tức nhao nhao như đàn ong vỡ tổ
-Ờ ha, đúng là cô ít cười thật.
-Đúng đấy. Chẳng bù cho cô Dinh năm ngoái chủ nhiệm lớp mình. Hai cô trái ngược thật đấy!
“Anh” Ninh – chi đội trưởng của lớp- tức giận gân cổ lên hét:
-Các cậu cũng buồn cười thật. Việc cô cười hay không thì sao chứ? Đấy là việc riêng của cô, liên quan gì đến bọn mình nào? Cười thì ai cũng có phải muốn là được đâu.
Thấy tình hình sắp chuẩn bị xảy ra chiến tranh thế giới thứ 3, Tùng vội nhẹ nhàng nói một cách nhí nhảnh:
-Ừ thì bọn tớ có nói gì đâu. Chỉ bảo thế để mong cả lớp cùng nhau nghĩ xem có cách gì để làm cho cô cười nhiều hơn không. Các cậu cũng biết đấy, tiếng cười giúp cho con người ta cảm thấy vui vẻ hơn, làm cho mọi người trở nên than thiện với nhau hơn. Chẳng lẽ mọi người không muốn lớp 9C chúng mình luôn tràn ngập tiếng cười sao?
Nghe Tùng nói, ai cũng gật đầu chí lí:
-Ừ nhỉ, Tùng nó nói đúng đấy. Vậy chúng mình phải làm gì để làm cho cô cười nhiều hơn đây?
Sang nhanh nhảu chen ngang:
-Hay là để tớ chọc cô cười cho. Tớ mà đã diễn trò hề thì không chỉ cô mà cả trường cũng phải cười vỡ bụng cho xem!
-Thôi đi ông tướng- Xuân nói- Hay là chúng mình thử sưu tập những câu chuyện, những tình huống hài hài rồi bao giờ đến giờ sinh hoạt lớp kể cho cô cùng mọi người nghe?
Nghe Xuân nói, chúng tôi cũng không thấy nhất trí lắm, nhưng cũng chẳng còn cách nào lên cũng đành gật.
-Thứ sáu, tiết 5, cả lớp ở lại. – Ngân lớp trưởng bỗng lên tiếng, ngắn gọn và rõ ràng.
-Để làm gì? - Cả lớp đồng thanh.
Cô bạn lớp trưởng không nói gì, chỉ mỉm cười bí hiểm.

*
Lớp tôi, các bạn hầu như không có vẻ nghe lời ban cán sự lớp lắm, ngay cả lớp trưởng cũng chẳng làm ai sợ, nên tôi cứ nghĩ rằng nếu tiết 5 ngày thứ 6 mà bắt cả lớp phải ở lại thì chắc sẽ chẳng ai nghe theo. Nhưng tôi đã lầm.
Tiết 5 của ngày thứ 6 hôm ấy, cả lớp 9C đã ở lại, không một lời kêu ca, phàn nàn.
-Thế nào lớp trưởng, cậu có phi vụ gì mà bí mật thế? – Tôi đứng lên hỏi lớn.
Cả lớp nhao nhao:
-Ừ có cái gì thì nói nhanh lên, nhanh lên!
Ngân mỉm cười, rời chỗ ngồi rồi đi về phía bục giảng. Cả lớp tôi nhìn theo từng cử động của cô bạn. Ngân tiến về phía bảng, cầm một mẩu phấn lên tay và bắt đầu viết:
Kế hoạch “SMILE”
-Gì vậy lớp trưởng, kế hoạch “Smile” là sao?- Ngân vừa kịp viết xong, Long đã đứng phắt dây hỏi.
-Cả lớp bắt đầu vang lên những tiếng xì xào. Một số đứa cũng thắc mắc như thằng Long. Một số đứa thì ngây thơ hỏi :” Mày ơi, “smile” là gì hả mày?”
Tôi ngán ngẩm nhìn lũ bạn. Thật ngốc hết thuốc chữa với bọn bạn của tôi mất thôi. Đến “smile” mà cũng không biết là gì nữa.
Ngân lên tiếng bảo cả lớp giữ yên lặng, rồi cô bạn giải thích:
-“Smile” là nụ cười. Đây là kế hoạch nụ cười- một kế hoạch tớ đã ấp ủ từ lâu. Chẳng phải mọi người đều mong muốn cô cười nhiều hơn phải không? Kế hoạch này là để giúp cho cô Phương cười nhiều hơn, giúp cho cô trò thân thiện hơn với nhau hơn.
Nghe Ngân nói xong, cả lớp cùng cười xoà. Ồ thì ra Ngân đã lên hẳn một kế hoạch tỉ mỉ như thế này cơ đấy. Thật không hổ danh là chị cả của lớp 9C.
-Nhưng sẽ thực hiện kế hoạch bằng cách nào, sếp?- Tùng hỏi.
Ngân nhún vai:
-Thực hiện bằng những cách đơn giản nhất mà chúng ta có thể làm như trong lớp chú ý nghe giảng, hăng hái tham gia xây dựng bài, cố gắng dành thật nhiều điểm 9 , 10, thực hiện tốt nội quy của trường lớp…
-Ôi trời ạ, cứ tưởng thế nào. – Hoàng Ly chen ngang- cái này thì ai chẳng biết, nói đi nói lại nhàm quá à.
- Ừ đúng đấy, đúng đấy. Cứ ca mãi bài này chán lắm rồi cậu ơi!- Một số đứa nhao nhao nói.
Ôi cái bọn này cũng thật là, kể cả không đồng ý với Ngân thì cũng không nên như vậy chứ. Nhưng nghĩ lại cũng thấy bọn bạn nói đúng thật. Cứ nói mãi cái cách này thì chán quá đi mất!
Đứng trên bục giảng, Ngân trông vẫn rất bình thản trước thái độ có phần quá đáng của lũ bạn bên dưới:
-Vậy các cậu còn kế hoạch nào hay hơn không? Nếu có, thử nói lên xem nào.
Câu hỏi của Ngân vang lên làm không khí trong lớp bỗng yên tĩnh một cách đáng sợ.
Cô bạn lớp trưởng khoanh tay, khiêng khiêng đầu tinh nghịch:
-Sao? Không ai có kế hoạch gì à? Vậy để tớ hỏi các cậu nhé. Thứ nhất, các cậu có muốn cô cười nhiều hơn không?
-Có- tiếng đồng thanh của cả lớp vang lên một cách yếu ớt
Ngân nói tiếp:
-Thứ hai, các cậu có muôn cho cô trò trở nên gần gũi với nhau không?
Cả lớp cùng đồng thanh:
- Có!
-Vậy nếu tất cả đều đồng ý như vậy, thì chúng ta cùng thực hiên thôi!
Bằng một giọng nói nhẹ nhàng, Ngân đã đưa chúng tôi “vào tròng” như thế.

*
Lớp tôi có khá nhiều đưa học yếu, nhưng tiêu biểu gồm 3 người: Tùng Lâm, Hoàng Ly và Hải Đăng. Vì cùng tổ nên tôi được lớp trưởng phân công cho việc kèm cặp Đăng trong chuyện học hành. Haiz, đúng là rách việc. Tự nhiên vì cái Ngân mà tôi lại phải mang thêm việc vào thân. Đã bận rồi lại còn phải kèm Đăng nữa thì lấy đâu ra thời gian cơ chứ? Tôi bỗng nhiên cảm thấy ghét cái Ngân không tả được. Đúng là hâm, tự nhiên lại kế hoach “Sờ mai” với chả “Sờ mài” cái gì không biết nữa.

Nhưng Từ sau ngày thứ 6 hôm ấy, tự nhiên tôi thấy lớp hình như có chiều hướng đi lên. Nhiều đứa đạt điểm 9,10 hơn, giơ tay xây dựng bài nhiều hơn, trong giờ học trật tự hơn. Chẳng biết là có phải do kế hoạch “Smile” không nữa. Nhưng tôi cũng cảm thấy vui vui và thấy mình nỗ lực lên nhiều. Nhưng điều đáng kể ở đây là 3 nhân học yếu trong lớp. Hoàng Ly, Tùng Lâm và Đăng đều có những bước tiến vượt bậc. Trong giờ kiểm tra Toán 15’ , cả 3 đều đạt 9 điểm. Mặc dù tôi chưa giúp Đăng được gì nhiều vì còn bân quá, nhưng Đăng chăm chỉ lên thấy rõ. Hôm trước vào giờ kiểm tra Văn, cô Mai gọi cậu ấy lên bảng làm tôi sợ đứng tim vì hôm đấy tôi chưa kiểm tra bài cho Đăng. Không ngờ cậu trả lời trôi chảy các câu hỏi của cô làm tôi mừng phát khóc.
Lớp tôi ngày càng tiến bộ lên thấy rõ, và điều quan trọnh là chúng tôi thấy cô Phương đã mỉm cười nhiều hơn. Điều này như một liều thuốc giúp chúng tôi càng cố gắng quyết tâm.
*
Hôm 20/11 chúng tôi mang đến tặng cô Phương rất nhiều hoa và quà. Cô cảm động nói:
-Thực ra các em không cần tặng quà cho cô đâu, bởi những bông hoa điểm 9, 10 và những thành tích lớp đã đạt được trong kì thi đua đợt 1 vừa qua đã là những phần quá quý giá nhất dành tặng cô rồi!
Cô nói vậy và mỉm cười nhìn chúng tôi. Dịu dàng, hiền từ như một người mẹ.
Cả lớp chúng tôi xúc động không nói lên lời.
Tôi dần nhận ra kế hoạch “Smile” của Ngân có ý nghĩa quan trong như thế nào. Nó không chỉ làm cho tiếng cười luôn xuất hiện trong gia đình 9C than thương, trong người mẹ của lớp mà còn giúp cho cả lớp học tập tốt hơn, dành nhiều thành tích cao hơn.

Vậy là kế hoạch “Smile” đã thành công được một nửa rồi.

*
Thời gian thấm thoát thoi đưa, thế là cũng hết một năm học. Trên những cành phượng, đỏ rực rỡ màu hoa học trò. Đâu đó vang lên tiếng ve râm ran như những khúc nhạc buồn, càng nghe càng như xoáy sâu vào tâm hồn một cái gì đó như níu giữ, như khắc khoải. Đám học trò lớp 9C chúng tôi bịn rịn, nuối tiếc vì những tháng ngày được học chung lớp, chung mái trường THCS giờ sắp qua đi.
Trong bữa tiệc chia tay cuối năm, cả lớp tôi cùng nhau khóc. Nhưng cô Phương thì không! Cô mỉm cười bảo chúng tôi đừng khóc mà hãy cố gắng cười. Nhưng chúng tôi đọc được trong mắt cô cả một nỗi buồn vô hạn.
-Thê các em còn đinh dấu cô đến bao giờ?- Cô Ph ương bất giác lên tiếng.
Cả lớp tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn cô rồi cùng đồng thanh:
-Thưa cô, cô bảo dấu gì cơ ạ?
-Thì cái kế hoạch “Smile” đó!
Cả lớp ngạc nhiên đến sửng sốt:
- Ơ tại sao cô biết ạ?
Chúng tôi nhìn thấy cô Phương nháy mắt tươi cười rạng rỡ:
-Vì cô là cô giáo chủ nhiêm của lớp cơ mà!

*
-Reng…reng…reng…reng - Tiếng chuông đồng hồ vang lên làm tôi bừng tỉnh
Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng tôi cảm nhận về giấc mơ rất rõ, cứ như nó v ừa mới xảy ra vậy.

*
6h 15’ sáng . Trong tiết trời lạnh buốt của mùa đông, trên con đường vắng, có một cô bé đang hôi hả đạp xe, hình như là đang vôi lắm. Cô bé đó chính là tôi . Mặc kệ tiết trời giá lạnh, tôi vẫn cứ cố đạp nhanh đ ể mong đến trường thật sớm. Bởi vì tôi chỉ muốn nói thật to cho cả lớp 9C đ ều nghe th ấy: “ 9C ơi, bắt đầu kế hoạch “Smile” đi nào!”
T ôi mỉm cười, mường tượng ra những khuôn mặt ngạc nhiên của chúng bạn và cả nụ cuời dịu dàng, thánh thiện của cô Phương.
Một đợt gió đông thôi qua làm lay động những chiêc lá trên cành. Chúng rung rung trong gió như gật đầu đồng ý với tôi rằng kế hoạch “Smie” nhất định sẽ thành công tốt đẹp như trong giấc mơ kì diệu đêm qua.



-----------~~๑۩۞۩๑~~ HỌC ONLINE ~~๑۩۞۩๑~~---------------
The best way not to make your heart broken is to pretend you don't have one.
avatar
sunflower_sunshine9520
VIP
VIP

Nữ
Tổng số bài gửi : 204
điểm điểm : 332
Birthday : 21/08/1997
Đến từ : Thai Nguyen Specialized High shool
Job/hobbies : student

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết